<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" ><generator uri="https://jekyllrb.com/" version="3.7.3">Jekyll</generator><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/feed.xml" rel="self" type="application/atom+xml" /><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/" rel="alternate" type="text/html" /><updated>2018-06-01T16:25:56+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/</id><title type="html"></title><subtitle></subtitle><author><name>Rachel Nguyen</name></author><entry><title type="html">After a wedding</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2009-04-19-after-a-wedding.html" rel="alternate" type="text/html" title="After a wedding" /><published>2009-04-19T08:59:37+07:00</published><updated>2009-04-19T08:59:37+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/after-a-wedding</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2009-04-19-after-a-wedding.html">&lt;font style=&quot;font-family:Georgia, Helvetica;&quot; size=&quot;3&quot;&gt;I have just been back from a childhood friend’s wedding. When the noon was damn hot and the all the make-ups have been removed, the feelings still remain so fresh and so real.  &lt;/font&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;He appeared so young and cheerful in his white wedding suit, with his hands waving at me and a deep blue smile heading towards me. Yes, this is the boy I used to know, after all those years of embarrassment and dilemma between friendship and something-more-than-just-friends. Finally, I feel quite relieved that he found a happy destination for his life anchor. His bride, who is so young yet so defined, partly assures my cheers of life-long happiness for the new couple. Cheers!!&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;Children in my neighborhood, not except me, are grateful for this naughty boy who made up all those crazy stories and sweet memories for our childhoods - playing badminton early each morning, building a wooden house or a dreamy world for all of us, raising rabbits, celebrating mid-autumn parties, stealing fruits of the neighboring trees… I was twelve and he was sixteen.&lt;span style=&quot;&quot;&gt;  &lt;/span&gt;I knew nothing but, I guess, he knew something. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/65.gif&quot;/&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;Then his family moved to another area not too far away from our old neighborhood. We had our own school lives and suddenly got closed again when I was seriously ill in my sophomore time. He took me to school and back home everyday. We started some dates, and the experience was totally new for me. I was embarrassed wondering if friends normally do like this or not, and that I had never dated anyone before. Then, things turned out clear when I was a bit cold in the cinema for “Pirates of the Caribbean – The Curse of the Black Pearl” and he took my right hand for a second. It was a very short moment but I could feel… just something different. Proudly and wisely, I pulled the hand back and hid both behind my back, saying “I’m no longer feeling cold”. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;At the time, I was still so deep into my puppy love though the boy I cared had gone abroad for nearly 2 years. I hurt him by not singing for him the songs I love, by not letting my heart open, by not giving him a chance. And he seemed to be deeply hurt that he cut off all the connections between us. There were times when he stopped by and let my family know his status, but we had no easy talk since then. I didn’t regret about my choice and I didn’t feel sorry for him, I was just so sorry that a long lasting friendship has turned into something indefinable and unpleasant, at least from my part.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;There are things in life that don’t turn out the way we expect. I wished there had been no affection between us so that I could be care-free at the wedding today without being afraid that I could make him less happy. I hope my anticipation is wrong and that he is happier and luckier getting married to his young bride, hihi.&lt;span style=&quot;&quot;&gt; &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/18.gif&quot;/&gt;I am thankful for what we had together, no matter what.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size=&quot;3&quot;&gt;Anyway, it’s the first time I’ve been to Sinh Đôi and the celebration was nice. Haizz, thinking about my wedding would make me dizzy. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/17.gif&quot;/&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;  &lt;/p&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">I have just been back from a childhood friend’s wedding. When the noon was damn hot and the all the make-ups have been removed, the feelings still remain so fresh and so real. He appeared so young and cheerful in his white wedding suit, with his hands waving at me and a deep blue smile heading towards me. Yes, this is the boy I used to know, after all those years of embarrassment and dilemma between friendship and something-more-than-just-friends. Finally, I feel quite relieved that he found a happy destination for his life anchor. His bride, who is so young yet so defined, partly assures my cheers of life-long happiness for the new couple. Cheers!! Children in my neighborhood, not except me, are grateful for this naughty boy who made up all those crazy stories and sweet memories for our childhoods - playing badminton early each morning, building a wooden house or a dreamy world for all of us, raising rabbits, celebrating mid-autumn parties, stealing fruits of the neighboring trees… I was twelve and he was sixteen. I knew nothing but, I guess, he knew something. Then his family moved to another area not too far away from our old neighborhood. We had our own school lives and suddenly got closed again when I was seriously ill in my sophomore time. He took me to school and back home everyday. We started some dates, and the experience was totally new for me. I was embarrassed wondering if friends normally do like this or not, and that I had never dated anyone before. Then, things turned out clear when I was a bit cold in the cinema for “Pirates of the Caribbean – The Curse of the Black Pearl” and he took my right hand for a second. It was a very short moment but I could feel… just something different. Proudly and wisely, I pulled the hand back and hid both behind my back, saying “I’m no longer feeling cold”. At the time, I was still so deep into my puppy love though the boy I cared had gone abroad for nearly 2 years. I hurt him by not singing for him the songs I love, by not letting my heart open, by not giving him a chance. And he seemed to be deeply hurt that he cut off all the connections between us. There were times when he stopped by and let my family know his status, but we had no easy talk since then. I didn’t regret about my choice and I didn’t feel sorry for him, I was just so sorry that a long lasting friendship has turned into something indefinable and unpleasant, at least from my part. There are things in life that don’t turn out the way we expect. I wished there had been no affection between us so that I could be care-free at the wedding today without being afraid that I could make him less happy. I hope my anticipation is wrong and that he is happier and luckier getting married to his young bride, hihi. I am thankful for what we had together, no matter what. Anyway, it’s the first time I’ve been to Sinh Đôi and the celebration was nice. Haizz, thinking about my wedding would make me dizzy.</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1240131577-sc-842.jpg" /></entry><entry><title type="html">Hơn một năm trôi qua…</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2009-04-05-hon-mot-nam-troi-qua.html" rel="alternate" type="text/html" title="Hơn một năm trôi qua..." /><published>2009-04-05T04:13:51+07:00</published><updated>2009-04-05T04:13:51+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/hon-mot-nam-troi-qua</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2009-04-05-hon-mot-nam-troi-qua.html">Đã hơn một năm rồi Béo để blog bám mạng nhện. Mà thực ra thì gần như cái network nào cũng bám mạng nhện, Yahoo Messenger, Facebook, Email, kể cả điện thoại di động.  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đợt này được nghỉ lễ Giỗ tổ Hùng Vương (lần đầu tiên mình được “ăn” lễ này đó nghe) 3 ngày, Béo có những phút rảnh rỗi hiếm hoi để mò vô blog, đi vòng vòng coi tin tức bạn bè và viết 1 vài dòng. Lâu rồi không viết, rặn nãy giờ 15 phút mới đc có nhiêu đây à???&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Xem nào… mạn phép điểm lại những nét nổi bật trong cuộc sống của mình từ Tháng 03/2008 đến 04/2009 nhé:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Bà nội mất, khá thanh thản. Dù sao, Béo cũng đã kịp về đút cháo cho bà được vài ngày trước khi bà đi. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/2.gif&quot;/&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Cũng ráng bon chen đi dạy ở Hội Việt Mỹ được 2 lớp, rùi đuối quá nghỉ luôn.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Bị anh Hải túm vào Synesii phỏng vấn, làm test tá lả, rồi tự dưng… quyết định vào Synesii làm nghề Nhân Sự (Human Resources) dù chẳng biết mô tê ất giáp gì. May thay, anh chị em Synesii rất tuyệt vời. Ai cũng vui vẻ, hòa nhã, làm việc chăm chỉ, pro, và sẵn sàng giúp đỡ nên Béo đã học và làm được nhiều việc. Ngoài gia đình và người ui, dường như Béo đã dành rất nhiều thời gian cho công việc và niềm vui tại công ty. Mới vào công ty có 1 năm mà ko biết đi chơi gần, chơi xa bao nhiêu là lần rùi, chắc 2 bàn tay và 2 bàn chân đếm cũng không xuể quá, hihi. &lt;span style=&quot;font-family:Wingdings;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Tuy nhiên, nghề HR cũng thật khó nuốt và nhức đầu, Béo cũng đã phải hiểu hơn những mặt trái của cuộc sống và con người, học được cách đánh giá và suy nghĩ phê phán, hết là Béo vô tư hồn nhiên thuở nào… (Một phút mặc kệ bắt đầu) &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/17.gif&quot;/&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Béo vẫn tiếp tục cùng các bạn/em dịch bài cho thầy ở Hogskolan Dalarna mỗi khi được yêu cầu, mà tiền thì hông thấy đâu… Nhiều khi dịch nhiều muốn điên, dịch xong cứ như đc giải thóat, hổng cần hỏi chừng nào có tiền nữa. Ngu ghê hông?&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Ba mẹ bạn Béo dạo này hay khen bạn Béo nấu ăn ngon, haha. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/1.gif&quot;/&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Tình hình tài chính: 0.00 VND. Tiền lương đưa hết cho ba mẹ, sắp trả xong món nợ du học. Chưa có tiền cưới… chồng, dù cũng sắp vã (giống bạn Bình Minh).&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Khối lượng tịnh: 50.5 kg. Vòng 2: 80cm - vô phương cứu chữa. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/33.gif&quot;/&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-style:normal;font-variant:normal;font-weight:normal;font-size:7pt;font-size-adjust:none;font-stretch:normal;&quot;&gt;          &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;Hồi Tết, ba mẹ về Bắc, bạn Béo liều mạng bỏ nhà đi chơi Campuchia với bạn Trà. Béo vote nó là The Trip of the Year. Tấm hình trên chỉ mang tính chất minh họa, còn nhiều hình hot lém muh để dành…show từ từ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;br /&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;To be continued …. &lt;span style=&quot;font-family:Wingdings;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt; &lt;/p&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Đã hơn một năm rồi Béo để blog bám mạng nhện. Mà thực ra thì gần như cái network nào cũng bám mạng nhện, Yahoo Messenger, Facebook, Email, kể cả điện thoại di động. Đợt này được nghỉ lễ Giỗ tổ Hùng Vương (lần đầu tiên mình được “ăn” lễ này đó nghe) 3 ngày, Béo có những phút rảnh rỗi hiếm hoi để mò vô blog, đi vòng vòng coi tin tức bạn bè và viết 1 vài dòng. Lâu rồi không viết, rặn nãy giờ 15 phút mới đc có nhiêu đây à??? Xem nào… mạn phép điểm lại những nét nổi bật trong cuộc sống của mình từ Tháng 03/2008 đến 04/2009 nhé: - Bà nội mất, khá thanh thản. Dù sao, Béo cũng đã kịp về đút cháo cho bà được vài ngày trước khi bà đi. - Cũng ráng bon chen đi dạy ở Hội Việt Mỹ được 2 lớp, rùi đuối quá nghỉ luôn. - Bị anh Hải túm vào Synesii phỏng vấn, làm test tá lả, rồi tự dưng… quyết định vào Synesii làm nghề Nhân Sự (Human Resources) dù chẳng biết mô tê ất giáp gì. May thay, anh chị em Synesii rất tuyệt vời. Ai cũng vui vẻ, hòa nhã, làm việc chăm chỉ, pro, và sẵn sàng giúp đỡ nên Béo đã học và làm được nhiều việc. Ngoài gia đình và người ui, dường như Béo đã dành rất nhiều thời gian cho công việc và niềm vui tại công ty. Mới vào công ty có 1 năm mà ko biết đi chơi gần, chơi xa bao nhiêu là lần rùi, chắc 2 bàn tay và 2 bàn chân đếm cũng không xuể quá, hihi. Tuy nhiên, nghề HR cũng thật khó nuốt và nhức đầu, Béo cũng đã phải hiểu hơn những mặt trái của cuộc sống và con người, học được cách đánh giá và suy nghĩ phê phán, hết là Béo vô tư hồn nhiên thuở nào… (Một phút mặc kệ bắt đầu) - Béo vẫn tiếp tục cùng các bạn/em dịch bài cho thầy ở Hogskolan Dalarna mỗi khi được yêu cầu, mà tiền thì hông thấy đâu… Nhiều khi dịch nhiều muốn điên, dịch xong cứ như đc giải thóat, hổng cần hỏi chừng nào có tiền nữa. Ngu ghê hông? - Ba mẹ bạn Béo dạo này hay khen bạn Béo nấu ăn ngon, haha. - Tình hình tài chính: 0.00 VND. Tiền lương đưa hết cho ba mẹ, sắp trả xong món nợ du học. Chưa có tiền cưới… chồng, dù cũng sắp vã (giống bạn Bình Minh). - Khối lượng tịnh: 50.5 kg. Vòng 2: 80cm - vô phương cứu chữa. - Hồi Tết, ba mẹ về Bắc, bạn Béo liều mạng bỏ nhà đi chơi Campuchia với bạn Trà. Béo vote nó là The Trip of the Year. Tấm hình trên chỉ mang tính chất minh họa, còn nhiều hình hot lém muh để dành…show từ từ. To be continued ….</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1238904831-sc-828.jpg" /></entry><entry><title type="html">Tóc mới</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-06-19-toc-moi.html" rel="alternate" type="text/html" title="Tóc mới" /><published>2008-06-19T15:59:45+07:00</published><updated>2008-06-19T15:59:45+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/toc-moi</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-06-19-toc-moi.html">Up to popular demand, especially Bé Tần. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/4.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Received more bad comments than good ones. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/18.gif&quot; /&gt;&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/65.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Up to popular demand, especially Bé Tần. Received more bad comments than good ones.</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1213891185-sc-804.jpg" /></entry><entry><title type="html">Tỏ tình thời di động</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-05-24-to-tinh-thoi-di-dong.html" rel="alternate" type="text/html" title="Tỏ tình thời di động" /><published>2008-05-24T15:48:48+07:00</published><updated>2008-05-24T15:48:48+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/to-tinh-thoi-di-dong</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-05-24-to-tinh-thoi-di-dong.html">&lt;em&gt;Chúng tớ chat: &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tran Trong Thanh: Với chương trình chăm sóc khách hàng đặc biệt &quot;Cả nhà đều vui&quot;, MobiFone sẽ tặng khách hàng trả sau đang sử dụng dịch vụ và khách hàng hòa mạng mới những phần quà giá trị, đặc biệt tặng 50% cước cuộc gọi tới các thành viên trong nhóm đối với nhóm khách hàng có tên trong cùng hộ khẩu gia đình (nhóm tối thiểu gồm 2 thành viên). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tran Trong Thanh: em nhập hộ khẩu nhà anh đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Miễn bình luận. &lt;/em&gt;&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/65.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Chúng tớ chat: Tran Trong Thanh: Với chương trình chăm sóc khách hàng đặc biệt &quot;Cả nhà đều vui&quot;, MobiFone sẽ tặng khách hàng trả sau đang sử dụng dịch vụ và khách hàng hòa mạng mới những phần quà giá trị, đặc biệt tặng 50% cước cuộc gọi tới các thành viên trong nhóm đối với nhóm khách hàng có tên trong cùng hộ khẩu gia đình (nhóm tối thiểu gồm 2 thành viên). Tran Trong Thanh: em nhập hộ khẩu nhà anh điMiễn bình luận.</summary></entry><entry><title type="html">Một sự kiện đáng nhớ</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-03-25-mot-su-kien-dang-nho.html" rel="alternate" type="text/html" title="Một sự kiện đáng nhớ" /><published>2008-03-25T06:20:25+07:00</published><updated>2008-03-25T06:20:25+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/mot-su-kien-dang-nho</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-03-25-mot-su-kien-dang-nho.html">Hôm nay, lần đầu tiên trong đời tui làm một việc vô cùng kinh tởm. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/42.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Tui làm việc này với thái độ vô cùng điềm đạm, bình tĩnh. Tui khá ngạc nhiên trước sự &quot;chai sạn cảm xúc làm người&quot; của mình. Trước đây có lẽ tui đã phản ứng dữ dội trước một việc như thế này.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Một việc chỉ cần nghĩ đến là thấy muốn vó-mịt. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Một việc tui sẽ nhớ suốt đời.&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/18.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Tui đã làm gì thế này? Tui cảm thấy hối hận vì sự liều lĩnh của mình. Có lẽ giờ này trong bụng tui đang mang một hoặc nhiều hơn một sinh linh nhỏ bé...&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/40.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  ....&lt;br /&gt;  .....&lt;br /&gt;  .............&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Chuyện là thế này, hôm nay, sau khi ăn na (mãng cầu) xong tui thấy... ngứa răng (hay là nhột răng?) mới đưa tay lên miệng tính làm động tác xỉa răng. Lúc tui đưa tay ra khỏi miệng thì thấy 1 em dòi béo trắng bò lúc nhúc trên ngón tay mình. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/23.gif&quot; /&gt;Tui thấy tởm, nhưng ko hề hoảng sợ, đem em ấy nhẹ nhàng bỏ vào bịch rác. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/16.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Tui đã liều lĩnh vì quá tin tưởng vào thị lực của mình, tui nghĩ tui đã soi kỹ trước khi đánh chén quả na này. Hic, ko biết trong bụng tui còn bao nhiêu em rơi rớt? Liệu các em ấy còn sống hay đã chết???&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/26.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Một việc đáng để ói mỗi khi nhớ tới. Kinh! Nãy giờ tui đã uống 4 ly nước sau khi đánh răng sạch sẽ, hi vọng các em ấy &quot;đừng làm tôi đau&quot;.... bụng. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/33.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Hôm nay, lần đầu tiên trong đời tui làm một việc vô cùng kinh tởm. Tui làm việc này với thái độ vô cùng điềm đạm, bình tĩnh. Tui khá ngạc nhiên trước sự &quot;chai sạn cảm xúc làm người&quot; của mình. Trước đây có lẽ tui đã phản ứng dữ dội trước một việc như thế này. Một việc chỉ cần nghĩ đến là thấy muốn vó-mịt. Một việc tui sẽ nhớ suốt đời. Tui đã làm gì thế này? Tui cảm thấy hối hận vì sự liều lĩnh của mình. Có lẽ giờ này trong bụng tui đang mang một hoặc nhiều hơn một sinh linh nhỏ bé... .... ..... ............. Chuyện là thế này, hôm nay, sau khi ăn na (mãng cầu) xong tui thấy... ngứa răng (hay là nhột răng?) mới đưa tay lên miệng tính làm động tác xỉa răng. Lúc tui đưa tay ra khỏi miệng thì thấy 1 em dòi béo trắng bò lúc nhúc trên ngón tay mình. Tui thấy tởm, nhưng ko hề hoảng sợ, đem em ấy nhẹ nhàng bỏ vào bịch rác. Tui đã liều lĩnh vì quá tin tưởng vào thị lực của mình, tui nghĩ tui đã soi kỹ trước khi đánh chén quả na này. Hic, ko biết trong bụng tui còn bao nhiêu em rơi rớt? Liệu các em ấy còn sống hay đã chết??? Một việc đáng để ói mỗi khi nhớ tới. Kinh! Nãy giờ tui đã uống 4 ly nước sau khi đánh răng sạch sẽ, hi vọng các em ấy &quot;đừng làm tôi đau&quot;.... bụng.</summary></entry><entry><title type="html">Ai bảo con nít không biết gì</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-27-ai-bao-con-nit-khong-biet-gi.html" rel="alternate" type="text/html" title="Ai bảo con nít không biết gì" /><published>2008-01-27T02:43:54+07:00</published><updated>2008-01-27T02:43:54+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/ai-bao-con-nit-khong-biet-gi</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-27-ai-bao-con-nit-khong-biet-gi.html">Khi xưa ta bé ta ngu, chơi toàn những trò dại dột chứ đâu có hay ho như trò chơi công an đi bắt quân gian. Bang Bang. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/23.gif&quot; /&gt;Mấy đứa con nít trong xóm tôi chẳng biết vì sao lại chơi một trong những trò dại dột đó, cái trò... rình nguời ta boom boom.&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/35.gif&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô có chồng là lái xe. Cô đẹp, nước da trắng hồng, đôi mắt ướt long lanh, mái tóc đen nhánh xinh xinh những lọn hơi gợn sóng úp chồng lên nhau. Cô nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, lúc nào cũng mặc đồ màu đen nhưng kiểu dáng rất hợp thời, đôi môi hay cười đưa đẩy. Cô có đứa con gái tên là Thúy, đúng bằng tuổi tôi. Con bé trông cũng đẹp và nhỏ nhắn như mẹ mặc dù nhận xét này của tôi có thể sai vì lúc đó tụi tôi mới lên tám. Con nít trong xóm chẳng ai chơi với con Thúy kể từ khi tôi biết nhận thức. Nó luôn bị chúng tôi xua đuổi, gây gổ. Riết rồi nó trở nên dữ dằn, chua ngoa, đanh đá như một động tác xù lông nhím trước đám bạn cùng trang lứa. Nó kiêu căng và cô đơn. Người lớn bảo, càng ngày nó càng giống con đĩ mẹ nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng chỉ tình cờ, bọn con nít chúng tôi leo hết hàng rào, cây cối,  đến các mái nhà san sát nhau của dãy nhà phố nghèo nàn xập xệ và bắt gặp mẹ con Thúy với một người đàn ông đang dính chặt vào nhau trong phòng tắm nhà nó qua một khe hở thông hơi nhỏ bằng nửa viên gạch. Tính tôi vốn nhút nhát, một phần khác vì ba mẹ tôi dạy những điều mà ba mẹ những đứa khác không bao giờ bảo ban chúng, nên từ đó tôi ko tham gia với bọn nó trò nhìn trộm này. Tất nhiên là bọn bạn lì lợm của tôi vẫn chen nhau nhìn qua khe hở nhỏ xíu ấy mỗi ngày và kể cho tôi nghe cũng như ba mẹ chúng nghe. Chẳng biết đã bao nhiêu người đàn ông đến cùng mẹ con Thúy, rồi liệu ba nó có biết chuyện này hay ko. Và, tôi tự hỏi liệu con Thúy có biết mẹ nó như vậy, những lúc &quot;đó&quot; nó làm gì, nghĩ gì. Nó có biết tại sao bạn bè không ai chơi với nó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ là một chuyện nhỏ như con thỏ thời tuổi thơ ngu ngơ mà tới bây giờ tôi nghĩ lại thấy thật buồn. Nghe đồn sau này mẹ con Thúy vì một xích mích nhỏ ngoài chợ giữa những người đàn bà buôn bán với nhau đã bị người ta sỉ nhục, bêu riếu, đọc vanh vách danh sách tên những người đàn ông đã chung đụng với cô ta. Cô ta ôm mặt khóc tức tưởi, nhục nhã giữa chợ đông người...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tự hỏi những đứa trẻ ngoài giá thú - không cha - của những người đàn bà lỡ dại, những người đàn bà xa chồng như mẹ con Thúy, hay tệ hơn là những kẻ bán hoa sẽ ra sao? Đừng tưởng con nít không biết gì, con nít bình thường không chơi với con nít không cha, những đứa trẻ như vậy sẽ chẳng có bạn bè. Chúng lớn lên một cách lệch lạc, cô đơn, và ai biết con đường chúng đi sau này có như mẹ chúng. Như con Thúy trong phố nghèo của tôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Khi xưa ta bé ta ngu, chơi toàn những trò dại dột chứ đâu có hay ho như trò chơi công an đi bắt quân gian. Bang Bang. Mấy đứa con nít trong xóm tôi chẳng biết vì sao lại chơi một trong những trò dại dột đó, cái trò... rình nguời ta boom boom.Cô có chồng là lái xe. Cô đẹp, nước da trắng hồng, đôi mắt ướt long lanh, mái tóc đen nhánh xinh xinh những lọn hơi gợn sóng úp chồng lên nhau. Cô nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, lúc nào cũng mặc đồ màu đen nhưng kiểu dáng rất hợp thời, đôi môi hay cười đưa đẩy. Cô có đứa con gái tên là Thúy, đúng bằng tuổi tôi. Con bé trông cũng đẹp và nhỏ nhắn như mẹ mặc dù nhận xét này của tôi có thể sai vì lúc đó tụi tôi mới lên tám. Con nít trong xóm chẳng ai chơi với con Thúy kể từ khi tôi biết nhận thức. Nó luôn bị chúng tôi xua đuổi, gây gổ. Riết rồi nó trở nên dữ dằn, chua ngoa, đanh đá như một động tác xù lông nhím trước đám bạn cùng trang lứa. Nó kiêu căng và cô đơn. Người lớn bảo, càng ngày nó càng giống con đĩ mẹ nó.Cũng chỉ tình cờ, bọn con nít chúng tôi leo hết hàng rào, cây cối, đến các mái nhà san sát nhau của dãy nhà phố nghèo nàn xập xệ và bắt gặp mẹ con Thúy với một người đàn ông đang dính chặt vào nhau trong phòng tắm nhà nó qua một khe hở thông hơi nhỏ bằng nửa viên gạch. Tính tôi vốn nhút nhát, một phần khác vì ba mẹ tôi dạy những điều mà ba mẹ những đứa khác không bao giờ bảo ban chúng, nên từ đó tôi ko tham gia với bọn nó trò nhìn trộm này. Tất nhiên là bọn bạn lì lợm của tôi vẫn chen nhau nhìn qua khe hở nhỏ xíu ấy mỗi ngày và kể cho tôi nghe cũng như ba mẹ chúng nghe. Chẳng biết đã bao nhiêu người đàn ông đến cùng mẹ con Thúy, rồi liệu ba nó có biết chuyện này hay ko. Và, tôi tự hỏi liệu con Thúy có biết mẹ nó như vậy, những lúc &quot;đó&quot; nó làm gì, nghĩ gì. Nó có biết tại sao bạn bè không ai chơi với nó...Chỉ là một chuyện nhỏ như con thỏ thời tuổi thơ ngu ngơ mà tới bây giờ tôi nghĩ lại thấy thật buồn. Nghe đồn sau này mẹ con Thúy vì một xích mích nhỏ ngoài chợ giữa những người đàn bà buôn bán với nhau đã bị người ta sỉ nhục, bêu riếu, đọc vanh vách danh sách tên những người đàn ông đã chung đụng với cô ta. Cô ta ôm mặt khóc tức tưởi, nhục nhã giữa chợ đông người...Tôi tự hỏi những đứa trẻ ngoài giá thú - không cha - của những người đàn bà lỡ dại, những người đàn bà xa chồng như mẹ con Thúy, hay tệ hơn là những kẻ bán hoa sẽ ra sao? Đừng tưởng con nít không biết gì, con nít bình thường không chơi với con nít không cha, những đứa trẻ như vậy sẽ chẳng có bạn bè. Chúng lớn lên một cách lệch lạc, cô đơn, và ai biết con đường chúng đi sau này có như mẹ chúng. Như con Thúy trong phố nghèo của tôi...</summary></entry><entry><title type="html">Kiếm tiền</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-23-kiem-tien.html" rel="alternate" type="text/html" title="Kiếm tiền" /><published>2008-01-23T09:22:50+07:00</published><updated>2008-01-23T09:22:50+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/kiem-tien</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-23-kiem-tien.html">Chị Hạnh nói đúng ghê, về nhà mới thấy không khí kiếm tiền hừng hực khắp nơi. Nhà nhà đổ xô đi kiếm tiền, người người chen nhau kiếm tiền. Hông biết nên gọi là &quot;sôi động&quot; hay &quot;xô bồ&quot; nữa.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thảo Béo gặp bạn bè đi học xưa, mọi người nói tòan chuyện đi làm, lương và lậu, đất đai, cổ phiếu, ngân hàng... Hic, mình đúng là toàn đi học, nghe cứ như lạc vào một thế giới khác. Mới có 1 năm sau khi ra trường chứ nhiêu. Chắc tại mình không có khiếu/hứng thú kinh doanh, ko thích giàu. Bi giờ động lực kiếm tiền là trước tiên: trả nợ cho ba mẹ, sau đó: tự nuôi mình sống được.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Sì Goòng nắng nóng, đường phố xe cộ đi lại ầm ầm suốt ngày đêm. Cuộc sống sôi động, ồn ào quá làm mình nhớ những con đường vắng hoe, một mình tung tăng vừa đi vừa hát, khói bay ra từ miệng mù mịt. Hic, ko biết mai này mình có theo kịp sự náo nhiệt này hôn, bi chừ thấy thèm sống một nơi yên tĩnh, trong lành, mát mẻ...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Gọi đó là thiếu ý chí cầu tiến hay gì gì cũng được, nhưng cái sự thật là tiền đang làm trung tâm trong xã hội mình làm Thảo Béo cảm thấy ngộp thở...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Chị Hạnh nói đúng ghê, về nhà mới thấy không khí kiếm tiền hừng hực khắp nơi. Nhà nhà đổ xô đi kiếm tiền, người người chen nhau kiếm tiền. Hông biết nên gọi là &quot;sôi động&quot; hay &quot;xô bồ&quot; nữa. Thảo Béo gặp bạn bè đi học xưa, mọi người nói tòan chuyện đi làm, lương và lậu, đất đai, cổ phiếu, ngân hàng... Hic, mình đúng là toàn đi học, nghe cứ như lạc vào một thế giới khác. Mới có 1 năm sau khi ra trường chứ nhiêu. Chắc tại mình không có khiếu/hứng thú kinh doanh, ko thích giàu. Bi giờ động lực kiếm tiền là trước tiên: trả nợ cho ba mẹ, sau đó: tự nuôi mình sống được. Sì Goòng nắng nóng, đường phố xe cộ đi lại ầm ầm suốt ngày đêm. Cuộc sống sôi động, ồn ào quá làm mình nhớ những con đường vắng hoe, một mình tung tăng vừa đi vừa hát, khói bay ra từ miệng mù mịt. Hic, ko biết mai này mình có theo kịp sự náo nhiệt này hôn, bi chừ thấy thèm sống một nơi yên tĩnh, trong lành, mát mẻ... Gọi đó là thiếu ý chí cầu tiến hay gì gì cũng được, nhưng cái sự thật là tiền đang làm trung tâm trong xã hội mình làm Thảo Béo cảm thấy ngộp thở...</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1201083770-sc-748.jpg" /></entry><entry><title type="html">Thao Beo da ve nha</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-19-thao-beo-da-ve-nha.html" rel="alternate" type="text/html" title="Thao Beo da ve nha" /><published>2008-01-19T21:29:04+07:00</published><updated>2008-01-19T21:29:04+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/thao-beo-da-ve-nha</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2008-01-19-thao-beo-da-ve-nha.html">Xai laptop Vaio, cac laptop di muon khac va man hinh LCD quen rui, &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/16.gif&quot; /&gt;gio ve thay cai desktop cua minh co lo xi wa, hehe. Man hinh loi ra ca met. Thoai, chi se chien dau cung voi em toi hoi tho cuoi cung cho den khi kiem duoc 1000 EURO/thang.&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/67.gif&quot; /&gt; &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/4.gif&quot; /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thao Beo ve co ba me, anh iu, em Doan Trang xinh dep, ban Binh Beo va ban Hoa Xeko ra don. Co 2 bo hoa hong vang dep dep&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/11.gif&quot; /&gt;.   &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/flickr/2204586481_61a95c04e6.jpg&quot; /&gt; &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/flickr/2204586165_e611b0d302.jpg&quot; /&gt;   Toi nghiep moi nguoi phai &quot;tu ru nhau suong&quot; vi sau do ban Thao Beo lien bon chen di dam cuoi Thuy Trang - ban Trang xinh da man.   &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/flickr/2205377864_1b5b3e9ab5.jpg&quot; /&gt; &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/flickr/2204587095_c41f5342b6.jpg&quot; /&gt; &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/flickr/2205378868_8c2affc51f.jpg&quot; /&gt;  Doi con dai, ta se con an nhau dai dai voi ba con. Cam on mi ban da den, goi dien va nhan tin hen. Dien thoai cua Thao Beo hien chua nap tien &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/10.gif&quot; /&gt;, se nap ngay mai.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Bi gio la 5h sang o VN, 11h dem - gio hanh nghe cua moi nguoi - o Phap va Thuy Dien, minh coc ngu duoc. Bat may len chat voi anh Dung thi ko thay anh dau. Huhu, nho anh Dung qua ah &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/20.gif&quot; /&gt;&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/20.gif&quot; /&gt;.  Lam bai cung ko duoc vi moi nguoi dang ngu say sua, ma cai dia tai lieu cua minh thi con nam trong dong hanh li buoi ko biet bao gio moi ra.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Qatar Airways bay cung duoc, tiep dzien tre mang dep non, cho minh an muon nghet tho luon. An gi bat an hoai &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/4.gif&quot; /&gt;. TP Doha trong chang co cai cay nao ca, co moc cung ko noi, vay ma giau gom. Nhung San bay cua may ban i hong hoanh trang bang TSN nha minh.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Sai Gon nhin tu tren cao ban dem dep ruc ro va bu da man. To oi la to. Ma duong thi gay gap tum lum het, ko duoc thang thom nhu Paris nhin tu tren cao. Oai, so sanh that la khap khieng.&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/26.gif&quot; /&gt; Tan Son Nhat minh dao ni check out nhanh, rong rai, lay hanh li cung nhanh, voi lai may anh Hai Quan cung dep chai phet. &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/9.gif&quot; /&gt;&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/10.gif&quot; /&gt; San bay moi den noi moi nguoi ko biet duong di ra, dat tui di tum lum, bang qua duong giua lan xe taxi chay, chui qua cau vuot, thiet la hai hung &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/18.gif&quot; /&gt;.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Chet, quen bo Chocolate vao tu lanh roai &lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/4.gif&quot; /&gt;.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Nho anh Dung qua ah, huhuhuhuhu....&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Xai laptop Vaio, cac laptop di muon khac va man hinh LCD quen rui, gio ve thay cai desktop cua minh co lo xi wa, hehe. Man hinh loi ra ca met. Thoai, chi se chien dau cung voi em toi hoi tho cuoi cung cho den khi kiem duoc 1000 EURO/thang. Thao Beo ve co ba me, anh iu, em Doan Trang xinh dep, ban Binh Beo va ban Hoa Xeko ra don. Co 2 bo hoa hong vang dep dep. Toi nghiep moi nguoi phai &quot;tu ru nhau suong&quot; vi sau do ban Thao Beo lien bon chen di dam cuoi Thuy Trang - ban Trang xinh da man. Doi con dai, ta se con an nhau dai dai voi ba con. Cam on mi ban da den, goi dien va nhan tin hen. Dien thoai cua Thao Beo hien chua nap tien , se nap ngay mai. Bi gio la 5h sang o VN, 11h dem - gio hanh nghe cua moi nguoi - o Phap va Thuy Dien, minh coc ngu duoc. Bat may len chat voi anh Dung thi ko thay anh dau. Huhu, nho anh Dung qua ah . Lam bai cung ko duoc vi moi nguoi dang ngu say sua, ma cai dia tai lieu cua minh thi con nam trong dong hanh li buoi ko biet bao gio moi ra. Qatar Airways bay cung duoc, tiep dzien tre mang dep non, cho minh an muon nghet tho luon. An gi bat an hoai . TP Doha trong chang co cai cay nao ca, co moc cung ko noi, vay ma giau gom. Nhung San bay cua may ban i hong hoanh trang bang TSN nha minh. Sai Gon nhin tu tren cao ban dem dep ruc ro va bu da man. To oi la to. Ma duong thi gay gap tum lum het, ko duoc thang thom nhu Paris nhin tu tren cao. Oai, so sanh that la khap khieng. Tan Son Nhat minh dao ni check out nhanh, rong rai, lay hanh li cung nhanh, voi lai may anh Hai Quan cung dep chai phet. San bay moi den noi moi nguoi ko biet duong di ra, dat tui di tum lum, bang qua duong giua lan xe taxi chay, chui qua cau vuot, thiet la hai hung . Chet, quen bo Chocolate vao tu lanh roai . Nho anh Dung qua ah, huhuhuhuhu....</summary></entry><entry><title type="html">The best things in life - Copy Paste</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2007-12-02-the-best-things-in-life-copy-paste.html" rel="alternate" type="text/html" title="The best things in life - Copy Paste" /><published>2007-12-02T09:59:16+07:00</published><updated>2007-12-02T09:59:16+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/the-best-things-in-life-copy-paste</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2007-12-02-the-best-things-in-life-copy-paste.html">&lt;em&gt;Từ blog của bạn Trà. Cho thấy: đúng là bạn thân, tư tưởng gần gần giống nhau. Kể cả sự bấn loạn đường lối trong lúc này cũng giống nhau nốt. Một phút mặc kệ bắt đầu!&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Suy nghĩ về tương lai, mình thật sự thấy bất lực. Chịu. Chẳng biết là mình thích làm gì, giỏi việc gì, sẽ đi đâu và về đâu. Đã không lâu trước kia, mình luôn nghĩ mục tiêu của mình là được làm việc trong một office cao cao (để từ bàn làm việc của mình có thể nhìn xuống cả thành phố phía dưới), có một căn hộ chung cư xinh xắn và lái Mazda màu đỏ. Mỗi tháng một lần đi công tác nuớc ngoài. Cặp kè, hẹn hò với anh như ngày mới iu nhau cho đến ngày anh dại dột ngỏ lời: &quot; Làm vợ anh nhé&quot;...hehe (sập bẫy roài&lt;img src=&quot;/yahoo360-rachel/assets/emoticons/19.gif&quot; /&gt;)&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thế nhưng mình đã bị cái giáo dục của cái ngành học gọi là &quot;kỹ sư môi trường&quot; này làm cho chao đảo mất roài. Hết thích xe đẹp roài. Hết thích ở office cao roài. Mình nhận ra có quá nhiều điều không ổn trong cuộc sống đô thị hiện đại này. Thiên nhiên là gì? Có phải là bốn bức tường bê tông quanh căn phòng mình đang ở? Có phải là thảm cỏ xanh được tiả tót cẩn thận ngoài cửa sổ? Có phải là hàng cây được trồng đều tăm tắp trên con đường đến trường? Có phải là những building cao vời vợi? Những shopping mall? Những pub va bar? Những công viên? Những khu resort? Cuộc sống của mình đã quá xa rời thiên nhiên đến nỗi mình không thể quay trở lại được nữa rồi. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Có phải là &quot;the best things in life are free&quot; k? Mình thấy có lẽ là như vậy thật. Nói về cái phần &quot;con&quot;. Không khí là cái mà con người cần nhất. Nước là cái mà con người cần thứ nhì. (tất nhiên vì lý do ô nhiễm, ngày nay không khí và nước sạch cũng không hẳn là free nữa). Thức ăn là cái mà con người cần đến thứ ba. Mà thức ăn thì đến từ đất (gạo, ngô, khoai, rau củ, trái cây). Không khí, nước, đất, trong một chừng mục lý tưởng nào đó...chẳng phải là free đó sao?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Nói về cái phần &quot;người&quot;. Đã là con người thì cần có 2 thứ: tình yêu và sự đồng hành. Tình yêu từ cha me, anh chị em, người thân, vợ chồng, con cái. Sự đồng hành của bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng, có thể của cả những người không quen biết... Tình yêu thật sự và sự đồng hành thật sự, tiền nào có thể mua? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Mình thật khâm phục những người nông dân. Chính họ mới là những người gần gũi với thiên nhiên. Chính họ mới là những người tạo ra giá trị đích thực cho cuộc sống này. Laptop, điện thoại, quần áo đẹp, xe hơi...Có lẽ mình không cần nhiều đến thế để sống một kiếp người lành mạnh...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Từ blog của bạn Trà. Cho thấy: đúng là bạn thân, tư tưởng gần gần giống nhau. Kể cả sự bấn loạn đường lối trong lúc này cũng giống nhau nốt. Một phút mặc kệ bắt đầu!Suy nghĩ về tương lai, mình thật sự thấy bất lực. Chịu. Chẳng biết là mình thích làm gì, giỏi việc gì, sẽ đi đâu và về đâu. Đã không lâu trước kia, mình luôn nghĩ mục tiêu của mình là được làm việc trong một office cao cao (để từ bàn làm việc của mình có thể nhìn xuống cả thành phố phía dưới), có một căn hộ chung cư xinh xắn và lái Mazda màu đỏ. Mỗi tháng một lần đi công tác nuớc ngoài. Cặp kè, hẹn hò với anh như ngày mới iu nhau cho đến ngày anh dại dột ngỏ lời: &quot; Làm vợ anh nhé&quot;...hehe (sập bẫy roài) Thế nhưng mình đã bị cái giáo dục của cái ngành học gọi là &quot;kỹ sư môi trường&quot; này làm cho chao đảo mất roài. Hết thích xe đẹp roài. Hết thích ở office cao roài. Mình nhận ra có quá nhiều điều không ổn trong cuộc sống đô thị hiện đại này. Thiên nhiên là gì? Có phải là bốn bức tường bê tông quanh căn phòng mình đang ở? Có phải là thảm cỏ xanh được tiả tót cẩn thận ngoài cửa sổ? Có phải là hàng cây được trồng đều tăm tắp trên con đường đến trường? Có phải là những building cao vời vợi? Những shopping mall? Những pub va bar? Những công viên? Những khu resort? Cuộc sống của mình đã quá xa rời thiên nhiên đến nỗi mình không thể quay trở lại được nữa rồi. Có phải là &quot;the best things in life are free&quot; k? Mình thấy có lẽ là như vậy thật. Nói về cái phần &quot;con&quot;. Không khí là cái mà con người cần nhất. Nước là cái mà con người cần thứ nhì. (tất nhiên vì lý do ô nhiễm, ngày nay không khí và nước sạch cũng không hẳn là free nữa). Thức ăn là cái mà con người cần đến thứ ba. Mà thức ăn thì đến từ đất (gạo, ngô, khoai, rau củ, trái cây). Không khí, nước, đất, trong một chừng mục lý tưởng nào đó...chẳng phải là free đó sao? Nói về cái phần &quot;người&quot;. Đã là con người thì cần có 2 thứ: tình yêu và sự đồng hành. Tình yêu từ cha me, anh chị em, người thân, vợ chồng, con cái. Sự đồng hành của bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng, có thể của cả những người không quen biết... Tình yêu thật sự và sự đồng hành thật sự, tiền nào có thể mua? Mình thật khâm phục những người nông dân. Chính họ mới là những người gần gũi với thiên nhiên. Chính họ mới là những người tạo ra giá trị đích thực cho cuộc sống này. Laptop, điện thoại, quần áo đẹp, xe hơi...Có lẽ mình không cần nhiều đến thế để sống một kiếp người lành mạnh...</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1196593156-sc-724.jpg" /></entry><entry><title type="html">Sau một đêm ngủ sớm</title><link href="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2007-11-18-sau-mot-dem-ngu-som.html" rel="alternate" type="text/html" title="Sau một đêm ngủ sớm" /><published>2007-11-18T05:23:32+07:00</published><updated>2007-11-18T05:23:32+07:00</updated><id>https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/sau-mot-dem-ngu-som</id><content type="html" xml:base="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/blog/2007-11-18-sau-mot-dem-ngu-som.html">&lt;table bgcolor=&quot;#000000&quot; cellpadding=&quot;0&quot; cellspacing=&quot;0&quot;&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;embed type=&quot;application/x-shockwave-flash&quot; bgcolor=&quot;#000&quot; src=&quot;http://res0.esnips.com/escentral/images/widgets/flash/esnips_player.swf&quot; flashvars=&quot;theTheme=blue&amp;autoPlay=no&amp;theFile=http://www.esnips.com//nsdoc/bcdc9fe0-7c59-4b31-9892-70f2059d47b2&amp;theName=I'm Like A Bird&amp;thePlayerURL=http://res0.esnips.com/escentral/images/widgets/flash/mp3WidgetPlayer.swf&quot; height=&quot;94&quot; width=&quot;328&quot; allowScriptAccess=&quot;none&quot;&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;table style=&quot;font-family:Verdana,Arial,Helvetica,sans-serif; color:hsla(0, 0%, 50%, 1); text-decoration:none; font-size:10px; font-weight:bold; &quot; cellpadding=&quot;2&quot;&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a style=&quot;color:hsla(0, 0%, 50%, 1); text-decoration:none; &quot; href=&quot;http://www.esnips.com/CreateWidgetAction.ns?type=0&amp;objectid=bcdc9fe0-7c59-4b31-9892-70f2059d47b2&quot;&gt;     Get this widget &lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style=&quot;font-size:7px; font-weight:normal; &quot;&gt;|&lt;/td&gt;&lt;td align=&quot;center&quot;&gt;&lt;a style=&quot;color:hsla(0, 0%, 50%, 1); text-decoration:none; &quot; href=&quot;http://www.esnips.com/doc/bcdc9fe0-7c59-4b31-9892-70f2059d47b2/Im-Like-A-Bird/?widget=flash_player_esnips_blue&quot;&gt;     Track details  &lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style=&quot;font-size:7px; font-weight:normal; &quot;&gt;|&lt;/td&gt;&lt;td&gt;&lt;a style=&quot;color:hsla(24, 100%, 50%, 1); text-decoration:none; &quot; href=&quot;http://www.esnips.com//adserver/?action=visit&amp;cid=player_dna&amp;url=/socialdna&quot;&gt; 		eSnips Social DNA    &lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Vật mình trong những giấc mơ không đầu không đuôi. Những khuôn mặt bạn bè xưa cũ, gia đình ùa về. Căn phòng 16m2 co ro trong cái lạnh mịt mù, vậy mà cái nóng nực cuốn lấy lồng ngực, nỗi sợ hãi vô thức đổ ào ào thành hột, thành dòng, thành những thứ nhầy nhụa, nhễ nhại, rít rúa. Nó khiến con người ta muốn đạp tung, xé tan tành những thứ đang cản trở hơi nóng bốc ra. Sốt... Nỗi sợ hãi vô thức này có lần đã đến và đi, khi mọi kí ức từ lúc lọt lòng chạy qua như một cuốn phim câm hay slideshow mà mỗi slide chỉ vài mili giây. Vèo, vèo, vèo... Rồi gương mặt mẹ hiện ra sốt sắng xen lẫn vui mừng đón một linh hồn trở về với cái thực thể nhỏ bé mẹ đã sinh ra. Lần này linh hồn cũng trở về trong tiếng radio rè rè đầu giường: &quot;I'm like a bird. I don't know where my soul is. I don't know where my home is...&quot;, không gương mặt mẹ, không sốt sắng, không vui mừng. Đèn đường vàng vọt hắt qua ô cửa sổ, quệt những mảng đen đen bất động lên mảng tường cũng vàng vọt qua sự hiện hữu của vài cái cây gầy guộc để trên thành cửa sổ. Một bức tranh mang hơi hướm kinh dị đóng khung ở đấy, ngay phía trước hàng mi nóng ướt vừa nhúc nhích. 5h30.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Với tay bật đèn đầu giường. Bức tranh mang hơi hướm kinh dị vụt biến mất một cách đầy hơi hướm kinh dị. Trên bàn đống sách ngổn ngang, hai cuốn đang bỏ dở trang. Bức ảnh hai con người tươi cười đổ rạp xuống mặt bàn. Đôi tất len dày cộm được sửa về đúng vị trí ôm vừa vặn đôi bàn chân lạnh tóat, rồi &quot;hai trong một&quot; cùng lê đến cửa sổ. Ngoài đường sương mù giăng mờ mọi thứ như mắt đóng ghèn, ánh đèn vàng quyện một vài vệt đen khác là những thứ có thể nhìn thấy, cùng tông màu kinh dị kia.  Sương mù gợi nhớ một buổi tối kinh hoàng, sương đêm lè xè mặt hồ Xuân Hương, một đám người trẻ lao vù vù trong cảnh trí thực thực mơ mơ, đối lập với nỗi sợ tròn vành, rõ nét trên khuôn mặt họ. Lúc ấy, một người bạn của họ đang kéo linh hồn về với thể xác, cuộc chiến đã kết thúc cùng với một khoảng kí ức mất tích. Không biết cô ta có thấy slideshow cuộc đời không nhỉ??&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;     &lt;p&gt;Những suy nghĩ lung tung chợt tắt khi sương đóng thành một giọt nước dài lăn trên mặt kính ngay trước đôi mắt mông lung vô thần đang nhìn ra khoảng sương phù phiếm. Một giọt nước cô đơn, tích tụ từ những hạt sương cô đơn gần như không trọng lượng, đã &lt;span style=&quot;&quot;&gt; &lt;/span&gt;không còn giữ nguyên hình dạng được nữa. Những cái tưởng chừng như không trọng lượng lại nặng đến thế khi chúng gộp lại với nhau cơ đấy! &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;   Ánh mắt đưa trở lại mặt bàn học, chiếc máy tính vẫn còn nằm ngủ im lìm ở đó. Động tác thuần thục, bàn tay nhoay nhóay bấm nút khởi động: thức dậy thôi bạn ơi, sáng rồi. Lạ thật, một người bạn sắt thép vô hồn thế này có thể giữ nguyên giọt nước chưa để nó biến dạng suốt 1 năm qua trong khi những thứ gần như vô trọng lượng tích tụ lại cố kéo xuống, kéo xuống mãi...&lt;br /&gt;   &lt;/p&gt;&lt;span style=&quot;font-size:12pt; &quot;&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/embed&gt;</content><author><name>Rachel Nguyen</name></author><summary type="html">Get this widget | Track details | eSnips Social DNA Vật mình trong những giấc mơ không đầu không đuôi. Những khuôn mặt bạn bè xưa cũ, gia đình ùa về. Căn phòng 16m2 co ro trong cái lạnh mịt mù, vậy mà cái nóng nực cuốn lấy lồng ngực, nỗi sợ hãi vô thức đổ ào ào thành hột, thành dòng, thành những thứ nhầy nhụa, nhễ nhại, rít rúa. Nó khiến con người ta muốn đạp tung, xé tan tành những thứ đang cản trở hơi nóng bốc ra. Sốt... Nỗi sợ hãi vô thức này có lần đã đến và đi, khi mọi kí ức từ lúc lọt lòng chạy qua như một cuốn phim câm hay slideshow mà mỗi slide chỉ vài mili giây. Vèo, vèo, vèo... Rồi gương mặt mẹ hiện ra sốt sắng xen lẫn vui mừng đón một linh hồn trở về với cái thực thể nhỏ bé mẹ đã sinh ra. Lần này linh hồn cũng trở về trong tiếng radio rè rè đầu giường: &quot;I'm like a bird. I don't know where my soul is. I don't know where my home is...&quot;, không gương mặt mẹ, không sốt sắng, không vui mừng. Đèn đường vàng vọt hắt qua ô cửa sổ, quệt những mảng đen đen bất động lên mảng tường cũng vàng vọt qua sự hiện hữu của vài cái cây gầy guộc để trên thành cửa sổ. Một bức tranh mang hơi hướm kinh dị đóng khung ở đấy, ngay phía trước hàng mi nóng ướt vừa nhúc nhích. 5h30. Với tay bật đèn đầu giường. Bức tranh mang hơi hướm kinh dị vụt biến mất một cách đầy hơi hướm kinh dị. Trên bàn đống sách ngổn ngang, hai cuốn đang bỏ dở trang. Bức ảnh hai con người tươi cười đổ rạp xuống mặt bàn. Đôi tất len dày cộm được sửa về đúng vị trí ôm vừa vặn đôi bàn chân lạnh tóat, rồi &quot;hai trong một&quot; cùng lê đến cửa sổ. Ngoài đường sương mù giăng mờ mọi thứ như mắt đóng ghèn, ánh đèn vàng quyện một vài vệt đen khác là những thứ có thể nhìn thấy, cùng tông màu kinh dị kia. Sương mù gợi nhớ một buổi tối kinh hoàng, sương đêm lè xè mặt hồ Xuân Hương, một đám người trẻ lao vù vù trong cảnh trí thực thực mơ mơ, đối lập với nỗi sợ tròn vành, rõ nét trên khuôn mặt họ. Lúc ấy, một người bạn của họ đang kéo linh hồn về với thể xác, cuộc chiến đã kết thúc cùng với một khoảng kí ức mất tích. Không biết cô ta có thấy slideshow cuộc đời không nhỉ?? Những suy nghĩ lung tung chợt tắt khi sương đóng thành một giọt nước dài lăn trên mặt kính ngay trước đôi mắt mông lung vô thần đang nhìn ra khoảng sương phù phiếm. Một giọt nước cô đơn, tích tụ từ những hạt sương cô đơn gần như không trọng lượng, đã không còn giữ nguyên hình dạng được nữa. Những cái tưởng chừng như không trọng lượng lại nặng đến thế khi chúng gộp lại với nhau cơ đấy! Ánh mắt đưa trở lại mặt bàn học, chiếc máy tính vẫn còn nằm ngủ im lìm ở đó. Động tác thuần thục, bàn tay nhoay nhóay bấm nút khởi động: thức dậy thôi bạn ơi, sáng rồi. Lạ thật, một người bạn sắt thép vô hồn thế này có thể giữ nguyên giọt nước chưa để nó biến dạng suốt 1 năm qua trong khi những thứ gần như vô trọng lượng tích tụ lại cố kéo xuống, kéo xuống mãi...</summary><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://int3ractive.com/yahoo360-rachel/images/1195367012-sc-713.jpg" /></entry></feed>